September 16, 2026. Thức dậy, nhìn đồng hồ gần 5 giờ sáng. Ngoài trời mưa đêm, giọt mưa thánh thót ngoài hiên nhà, con nhớ lại cả một quãng đời xa xưa...Phương Tuấn
Thưa Thầy, Hôm nay thức dậy, nhìn đồng hồ gần 5 giờ sáng. Ngoài trời mưa đêm, giọt mưa thánh thót ngoài hiên nhà, nằm trên giường con nhớ lại cả một quãng đời xa xưa. Năm 5 tuổi đã có trí khôn và con đã biết sự chết là gì. Con có một đứa em kế chết trẻ và ba mẹ mời thầy về tụng kinh…Nhà khi đó buồn lắm… Ngày đó ba mẹ còn ở căn phố lầu lộng gió bên bờ sông Hàn. Căn dưới nhà là tiệm tạp hoá nhỏ của mẹ, căn lầu trên rộng 4 mét trên 8, là nơi ngủ nghỉ của cả nhà cha mẹ anh chị em. Có những đêm chưa chạm vào giấc ngủ trẻ thơ, con bỗng nghĩ đến ngày ba mẹ ”ra đi ”, buồn biết mấy? Mà lạ quá, ba mẹ ngày đó rất gần bên con, ngủ cùng một phòng chỉ cách con mấy thước. Một hôm gọi về Việt Nam thăm một bạn xưa, anh bảo: “ Tùng ơi, group uống cà phê sáng thứ bảy của tụi mình tất cả 11 người, mình gọi đùa là “Group Hoàng Gia”, nay chỉ còn 2 người, 9 anh em đã bỏ cuộc đua đường dài. Buồn chi lạ”. Nghe câu nói của người bạn xưa, bỗng thấy cuộc đời chúng con hôm nay mỏng manh nh...