Posts

September 3, 2026. Tri Ân Những Điều Bé Nhỏ, Thơ Mực Tím

  Tri Ân Những Điều Bé Nhỏ Mực Tím Sớm mai nắng nhẹ bên thềm, Sương long lanh đọng êm đềm lá xanh. Muôn tia nắng mới lung linh, Soi giọt sương nhỏ hóa thành ngọc châu. Kim cương nào sánh được đâu, Mỗi giọt sương sớm, nhiệm mầu thiên nhiên. Mỗi bông hoa, mỗi lá cây, Mỗi lời chim hót, ơn lành Chúa ban. Bao điều tốt đẹp chứa chan, Ta thường quên mất, chỉ van xin hoài. Mải tìm hạnh phúc xa xôi, Quên bao ân phúc giữa đời quanh ta. Xin tạ ơn Chúa bao la, Cho con đôi mắt ngắm hoa mỗi ngày. Thấy trời xanh, thấy mây bay, Thấy sương lấp lánh dưới đầy nắng mai. Xin tạ ơn Chúa nhân từ, Cho con còn được nghe lời chim ca. Tiếng rừng, tiếng gió thiết tha, Ru hồn tỉnh thức, chan hòa yêu thương. Mỗi ngày trên khắp nẻo đường, Ơn lành đã rắc ngát hương âm thầm. Chỉ cần dừng lại đôi chân, Tri ân chan chứa, lòng đầy an vui. Xin đừng chỉ mãi cầu xin, Hãy nhìn ân huệ đang in giữa đời. Mỗi hơi thở, mỗi nụ cười, Đều là quà tặng tuyệt vời Chúa ban.

September 3, 2026. TỤNG CA - Trần Yên Hòa

Image
  TỤNG CA - Trần Yên Hòa September 01, 2026    tranh đinh trường chinh   TỤNG CA   Nếu anh nói buổi sớm mai thức dậy Trên trời cao mây trắng chợt reo vui Thì em đó đang rủ ơn mưa móc Cho trần gian cây cỏ được xanh tươi   Nếu anh nói em quả là ánh sáng Là trăng sao tơ lụa suối nguồn tuôn Thì em đó hiện ra màu sáng lạn Đem bao dung ân huệ đến cho người   Nếu anh nói dòng sông nào nước chảy Qua truông khe róc rách mạch sầu dâng Thì em đó đang lửng lơ bay nhảy Cho tình ta thêm đẹp mấy trăm lần   Con nước đưa em ra từ anh sáng Hớp hồn anh nguyên thủy đến vô cùng Em là trăng tình yêu và mỹ nữ Chảy tuôn trào nguồn ngọn, chạy tung tăng           tranh đinh trường chinh   NHỮNG CƠN MƯA SÀI GÒN ĐẦU MÙA     Tháng mười đến bằng cơn mưa ngập nước Em đi về mang sũng nước trên vai Gió lay chuyển tóc em từng sợi nhỏ Ngày đi qua cùng nghĩa với an bài   Sài Gòn đang đi vào mùa n...

September 3, 2026. Những năm tháng cuối cuộc hành trình trên cõi đời này, xin cho con làm một Người gieo giống bé nhỏ, đi theo vết chân Thầy trên 2,000 năm trước trên..., Phương Tuấn

  Thưa Thầy, Mỗi ngày thức dậy, còn ngồi được trước máy tính để viết lại những dòng suy niệm, con luôn cảm tạ Thiên Chúa Cha đã thương cho con qua một đêm an bình, cho con thêm MỘT NGÀY MỚI để sống trọn vẹn trong Yêu thương, dù con biết trên đường về Nhà Cha còn không biết bao nhiêu gian nan, chông gai, trở ngại, bệnh tật, ốm đau, chết chóc, chia ly… Những năm tháng cuối cuộc hành trình trên cõi đời này, xin cho con làm một Người gieo giống bé nhỏ, đi theo vết chân Thầy trên 2,000 năm trước trên những con đường bụi mù, nắng cháy khô khốc xứ Palestine những ngày gió sa mạc thổi về, hay những ngày mùa đông giá lạnh tuyết rơi. Nghĩ đến những ngày Thầy và các tông đồ theo Thầy đi qua cánh đồng lúa hay cánh đồng bắp, đói bụng không có chi ăn đã bóc vỏ những hạt lúa hay bắp để ăn. Nhớ chặng đường dài khi Thầy rời xứ Judea để qua xứ Samari, đến chiều mới đến, và thầy ngồi nghỉ chân bên bờ giếng Jacob xưa, xin người đàn bà Samari tên Nalda nước uống…Nalda nói: “Sao ông là người Do thái lại...

September 2, 2026. Một ký ức buồn, Thi Anh

Image
                                            Một ký ức buồn, Thi Anh Sài gòn, một chiều thang 4 - 2012 Nếu bà mẹ không nhắc, tôi không thể nào nhận ra anh chàng cao lớn, vai rộng, mặc áo sơ mi trắng đứng trước mặt mình chính là thằng bé bị quáng gà ngày nào. Hơn ba mươi năm trước, những năm đầu sau ngày đất nước thống nhất, miền Nam thiếu thốn đến nao lòng. Gạo không đủ ăn, người ta phải ăn độn bo bo, khoai mì. Phòng khám của tôi dạo ấy chỉ là căn nhà lá một gian, cột cau, ven một con sông nhỏ. Tôi ra trường đã vài năm, về đây chân ướt chân ráo, nhưng may mắn được người dân cũng khá tin tưởng. Một buổi chiều, có tiếng gọi gấp ngoài bến. Tôi chạy ra thì thấy một người phụ nữ chèo chiếc xuồng 3 lá nhỏ tắp vô, bước lên bờ. Trên lưng chị cõng một thằng bé chừng sáu, bảy tuổi, gầy tong teo, da bọc xương. Hai cẳng chân nó như hai ống sậy đong đưa theo mỗi nhịp bước của chị. Chị...

September 2, 2026. Có những điều trong cuộc đời này con không thấu hiểu, đôi khi trong cơn thất vọng, con có cảm giác như Thiên Chúa ở thật xa con, không thể nghe được...

  Thưa Thầy, Hôm qua con gọi thăm một người bạn cùng trường, cùng lớp, hai chúng con đã mất liên lạc một thời gian khá lâu. Câu chuyện qua phone gần cả tiếng đồng hồ. Người bạn đường trăm năm của anh đã “ ra đi ” cách đây hơn một năm vì Alzheimer, nay anh bị đau cột sống, không giải phẫu được vì tuổi đã quá lớn. Anh ở một mình. Hồi tưởng lại những anh chị em cùng lớp, một số khá lớn đã “ ra đi ”, một số khác nay không còn liên lạc được vì một duyên cớ nào đó, như không còn nghe được điện thoại, hay nằm liệt giường… “Tùng ơi, tính từ ngày bọn mình thi Clinic ra trường nay đúng 60 năm. Không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy, hèn chi bọn mình không còn trẻ nữa. Vật đổi sao dời, bạn bè kẻ mất người còn…” “Bọn mình sinh ra thời chiến chinh khốc liệt, vừa ra trường là vào ngay quân đội. Thời gian không lâu, 9 năm thôi nhưng biết bao nhiêu đau thương kể sao cho xiết. 9 năm với những bác sĩ quân y lặn lội cùng binh sĩ trong cơn lửa đạn, hay miệt mài trong phòng giải phẫu  vá lại, khâu...