September 2, 2026. Một ký ức buồn, Thi Anh
Một ký ức buồn, Thi Anh Sài gòn, một chiều thang 4 - 2012 Nếu bà mẹ không nhắc, tôi không thể nào nhận ra anh chàng cao lớn, vai rộng, mặc áo sơ mi trắng đứng trước mặt mình chính là thằng bé bị quáng gà ngày nào. Hơn ba mươi năm trước, những năm đầu sau ngày đất nước thống nhất, miền Nam thiếu thốn đến nao lòng. Gạo không đủ ăn, người ta phải ăn độn bo bo, khoai mì. Phòng khám của tôi dạo ấy chỉ là căn nhà lá một gian, cột cau, ven một con sông nhỏ. Tôi ra trường đã vài năm, về đây chân ướt chân ráo, nhưng may mắn được người dân cũng khá tin tưởng. Một buổi chiều, có tiếng gọi gấp ngoài bến. Tôi chạy ra thì thấy một người phụ nữ chèo chiếc xuồng 3 lá nhỏ tắp vô, bước lên bờ. Trên lưng chị cõng một thằng bé chừng sáu, bảy tuổi, gầy tong teo, da bọc xương. Hai cẳng chân nó như hai ống sậy đong đưa theo mỗi nhịp bước của chị. Chị...