February 26, 2026. Ánh Mắt, bác sĩ Trần Chính Trực.
ÁNH MẮT
Trần Chính Trực
Ánh mắt cửa ngõ tâm hồn
Khi thì rạng rỡ lúc buồn âm u
Như ánh mắt Chúa Giêsu
Nhẫn nại chịu đựng đền bù tội ta
Bắt đầu Tiệc Ly khởi ra
Thương yêu đầy ứ, chan hòa thiết tha.
Ánh mắt dừng tại Giu-đa,
Giọt lệ buồn vỡ tan ra giữa lòng.
Không lời trách, chẳng hờn giông,
Chỉ như muốn giữ một vòng tay xưa.
Nhìn Phê-rô, mắt Thầy đưa
Như lời tiên báo gió mưa phận người.
Ánh nhìn như lửa bồi hồi,
Gà chưa gáy sáng ba hồi chối ta
Rồi Ngài lặng lẽ bước ra
Ghét-sê-ma-ni ta đi nguyện cầu
Mắt long lanh những lệ sầu
Chén đắng phải uống có đâu chối từ
Trước đám đạo sĩ kinh sư
Nghịch thù ganh ghét, Ngài chừ lặng im
Không oán trách, chẳng cầu xin,
Chỉ như soi thấu tội tình nhân gian.
Trong khi thượng tế luận bàn,
Ánh mắt Người vẫn dịu dàng, khoan thai
Lúc quân lính dẫn ra ngoài,
Ánh nhìn Người vẫn mang đài thứ tha.
Nhìn đám đông hét vang xa,
Người thương họ đã lạc đường chẳng hay
Không trách móc, không đắng cay
Vì tội tráo trở mới ngày hôm qua
Trên đường đá sắc xót xa
Gặp ai, Thầy cũng hiền hòa ủi an
Ba lần quỵ ngã chẳng than
Ánh mắt vẫn sáng, rỡ ràng nhìn ta.
Thấy Mẹ đứng dưới bóng tà,
Thương đau mắt đẫm chan hòa lệ rơi
Một bên là Mẹ rã rời,
Bên kia Thánh Ý sáng ngời biết sao ?
Nhìn Gio-an, mắt Thầy trao
Một lời phó thác nhiệm mầu khôn nguôi:
“Đây là Mẹ của con rồi.”
Ánh nhìn như buộc trọn đời yêu thương.
Trên cây Thập Giá đoạn trường,
Ánh mắt Người mở con đường cứu nhân.
Nhìn lên Trời, mắt âm thầm
Gửi lời phó thác: “Xin vâng trọn đời.”
Nhìn xuống nhân thế chơi vơi,
Ánh mắt Người vẫn rạng ngời xót thương.
Như ôm lấy cả đoạn trường,
Như gom tội lỗi mười phương vào lòng.
Ánh mắt nhìn đến muôn đời,
Hai ngàn năm vẫn tuyệt vời tình yêu.
Treo thân giữa chốn đồi chiều,
Người nhìn nhân loại, ánh dìu yêu thương.
Trần Chính Trực
Comments
Post a Comment