February 3, 2026. PHÉP RỬA - CÁNH CỬA CỦA SỰ SỐNG VÀ HY VỌNG, Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh

 


Đức Leo XIV làm phép rửa cho trẻ em tại nguyện đường Sistine tại Vatican vào lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa ngày 11-1-26. (Ảnh Vatican Meda)

 

     Thánh Phaolo đã cắt nghĩa rõ ràng về phép rửa và cái chết. Chúng ta hãy đọc lại thư ngài gửi cho tín hữu Roma (Rm 6:3-9). Vậy thì Phép Rửa là gì?

 

Phép rửa là - Cánh cửa bước vào sự chết và sự sống

Phép rửa không chỉ là một nghi thức khởi đầu đời sống Kitô hữu, mà là một sự tham dự thực sự vào cái chết của Đức Kitô. Khi chịu phép rửa, ta không chỉ được rửa sạch tội lỗi, mà còn được “chôn táng” với Người – nghĩa là từ bỏ con người cũ, những đam mê xác thịt, những thói quen ích kỷ. Đây là một cái chết thiêng liêng nhưng rất thật, đòi hỏi ta phải can đảm từ bỏ chính mình mỗi ngày. Sự chết này không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một đời sống mới – đời sống của người đã được phục sinh với Đức Kitô.

Phép rửa là – Ơn gọi sống đời sống mới

Thánh Phaolô nhấn mạnh: “Chúng ta cũng phải sống đời sống mới như thế.” Sự sống lại của Đức Kitô không chỉ là một biến cố trong quá khứ, mà là một thực tại đang tiếp diễn trong đời sống người tín hữu. Đời sống mới ấy là đời sống trong ân sủng, trong ánh sáng, trong sự tự do của con cái Thiên Chúa. Mỗi ngày, ta được mời gọi sống như Người đã sống lại – không còn bị trói buộc bởi tội lỗi, nhưng biết yêu thương và tha thứ, phải dấn thân phục vụ tha nhân. Đó là dấu chỉ của một người đã thực sự “sống lại” trong Đức Kitô.

Phép rửa kêu gọi hiệp thông trọn vẹn - từ thập giá đến vinh quang

“Liên kết với Chúa Kito trong cùng một cái chết… thì cũng được hợp nhất với Người trong sự sống lại.” Đây là lời hứa và cũng là hành trình đức tin. Không có phục sinh nếu không có thập giá. Không có vinh quang nếu không đi qua đau khổ. Sự hiệp thông với Đức Kitô không chỉ là niềm tin suông, mà là sự kết hợp trọn vẹn – trong đau khổ, trong hy sinh, và trong hy vọng. Mỗi thử thách, mỗi mất mát, mỗi lần ta chết đi cho cái tôi, là một bước tiến gần hơn đến sự sống viên mãn trong Đức Kitô.  Khi chúng ta chịu phép rửa là chúng ta phải chết đi và sống lại trong Đức Kito

Phép rửa là chết đi và sống lại trong Đức Kitô

Hỡi người anh em, người chị em,

Hãy dừng lại một chút giữa dòng đời vội vã.

Hãy lắng nghe tiếng nước nhỏ giọt trong lòng mình –

Đó là tiếng kêu của phép rửa,

Đã thấm xâu vào xương tủy,

Đã chôn vùi con người cũ trong mộ nhiệm mầu.

Ta đã chết –

Chết cho kiêu căng, chết cho ích kỷ,

Chết cho những ảo tưởng về một cái tôi bất tử.

 

Ta đã được mai táng –

Không phải trong đất,

Mà trong lòng Đức Kitô chịu đóng đanh.

 

Và rồi –

Từ nơi tối tăm ấy,

Ánh sáng đã bừng lên.

Không phải ánh sáng của thế gian,

Mà là ánh sáng của Đấng đã sống lại,

Ánh sáng của sự sống mới,

Anh sáng của lòng Chúa thương xót.

Từ nay,

Ta không còn sống cho mình,

Mà sống cho Đấng đã yêu ta đến cùng.

Mỗi bước chân là một bước đi ra khỏi mồ,

Mỗi lời tha thứ là một dấu chỉ phục sinh,

Mỗi hy sinh nhỏ bé là một hạt mầm sự sống.

 

Nếu ta đã chết với Người,

Thì ta cũng sẽ sống với Người.

Không phải mai sau, mà là hôm nay.

Không phải ở nơi xa xăm, mà là ngay trong lòng ta,

Trong ánh mắt, trong nụ cười, trong bàn tay mở rộng.

 

Biểu tượng khải huyền của phép Thanh Tẩy về người được dìm trong cái chết

 

Người đời thường nói “chết là hết,” nhưng cũng nói “cọp chết dể da, người chết để tiếng”. 

Đúng vậy, theo niềm tin Kito Giáo, chết không phải là hết. Người chết sẽ sống lại trong ngày tân cùng khi Chúa Giêsu Kito giáng trần lần thứ hai



Ta sẽ sống lại vào ngày sau hết 

như Chúa phục sinh sống lại sau ba ngày đã chết.

Tôi thấy một dòng sông đen chảy qua lòng đất,

Nơi đó, những kẻ được gọi bước xuống,

Mỗi người mang trên trán một dấu ấn vô hình  

Là dấu ấn của Đấng đã chết.

Họ không nói, không khóc, chỉ cúi đầu đi vào lòng nước.

Và nước ấy không lạnh, mà rực cháy như lửa, 

Lửa của sự chết, lửa của sự thanh luyện.

 

Tôi thấy họ bị chôn trong nước,

như hạt giống bị vùi trong lòng đất.

Không ai thấy họ nữa.

Chỉ còn tiếng vọng:

“Ngươi đã chết với Ta, ngươi sẽ sống với Ta.”

Rồi một tiếng kèn vang lên từ hướng Đông,

Và mặt trời không mọc, 

Nhưng một ánh sáng khác bừng lên từ lòng trái đất.

Tôi thấy những người đã chết bước ra,

mắt họ sáng như lửa,

áo họ trắng như tuyết,

trên môi họ là bài ca không ai dạy.

Họ không còn là họ nữa.

Họ là thân thể của Đấng đã sống lại.

Họ là chi thể của một Thân Thể mới –

Thân Thể vượt khỏi thời gian,

vượt khỏi sự chết,

vượt khỏi mọi quyền lực thống trị.

Và tôi nghe một tiếng phán từ trời cao:

“Kẻ nào đã chết với Con Ta, kẻ ấy sẽ không còn bị quyền lực sự chết thống trị.

Họ là công dân của Thành Thánh 

“Nơi không còn đêm, không còn nước mắt, 

"Nơi sự sống là ánh sáng không hề tắt.” Amen

  

     DGH Leo XIV đã làm phép rửa cho 20 trẻ em của công nhân viên Vatican vào lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa tại nguyện đường Sistine theo truyền thống hàng năm được thành lập bởi thánh GH Gioan Phaolo II từ năm 1981.*  

     Trong bài giảng, ĐTC đã nhắc nhở đến bổn phận của cha mẹ là phải coi niềm tin là chính trong đời sống của con mình, coi đó là căn bản mà không một trẻ sơ sinh nào có thể thiếu. Ngài nói:

     -“Khi chúng ta nhận biết được điều gì tốt và cần thì ngay lập tức chúng ta phải đi tìm kiếm nó và mang về cho người mà chúng ta yêu thương. Thực ra, ai trong chúng ta lại không cho con mình khi mới chào đời thức ăn và áo quần mà lại để cho chúng lớn lên tự chọn lấy quần áo và thức ăn?”

     -“Nếu thức ăn và áo quần là cần thiết để sống thì niềm tin còn cần thiết hơn thế nữa, vì với Thiên Chúa sự sống đòi hỏi ơn sự cứu chuộc.”-ĐTC nói thêm.

     Suy niệm về phép rửa của Chúa Giêsu trong bài tin mừng, đức Leo nói là Chúa chọn nơi nào mà người đời ít mong đợi đó là Chúa nhất. – “đấng Thánh giữa những kẻ tội lỗi” – đến gần mà không giữ khoảng cách. Đức Leo hàm ý nói về câu trả lời của Chúa Giêsu cho thánh Gioan Tiền Hô: “Hãy làm đi vì nó thích hợp với chúng ta để hoàn thành tất cả mọi điều công chính,” nghĩa là “sự công chính của Thiên Chúa” là hành động của Người  mà nhờ đó Cha trên trời làm cho nhân loại trở thành công chính qua đức Giêsu Kito.

     Đức Thánh Cha diễn tả phép rửa Chúa Giêsu ở sông Jordan như là một dấu chỉ được canh tân với một ý nghĩa sâu đậm hơn -“chết và sống lại, tha thứ và hiệp thông”- là bí tích vui mừng cho con trẻ được bắt rễ từ tình yêu của Thiên Chúa.

     “Những đứa trẻ mà cha mẹ đang bồng bế trong cánh tay giờ này đã trở thành những tao vật mới,” -đức Leo nói với những cha me. “Cũng như từ các cha me, chúng đã nhận được đời sống, thì sau khi nhận phép rửa chúng cũng nhận được ý nghĩa để sống trong đức tin.”

     Đức Leo cũng nhấn mạnh bổn phận của cha mẹ như là những chứng nhân và nhà giáo dục đầu tiên về đức tin, nghĩa là tình yêu Thiên Chúa quan phòng trở nên hữu hình trên mặt đất qua những người cha và những người mẹ phải đòi hỏi niềm tin/đức tin cho con cháu mình.

     Ngài cũng chú ý đến những thay đổi về cuộc sống gia đình: “Với tháng ngày, khi con trẻ sẽ từ từ lớn lên và nặng cân khi ta bồng bế chúng trên tay; và thời gian sẽ đến khi chúng là những người cần phải giúp đỡ cha mẹ.”

    Đức Giáo Hoàng đã cầu nguyện, xin bí tích rửa tội thêm sức mạnh cho tình yêu gia đình được lâu bền: “Chớ gì phép Thánh Tẩy liên kết chúng ta lại trong một gia đình duy nhất của Giáo Hôi, luôn luôn và thánh hóa tất cả mọi gia đình, ban sức mạnh và bền bỉ để tình yêu này liên kết tất cả mọi người lại với nhau.”

    Nói về những nghi lễ, đức Leo cắt nghĩa về biểu tượng của phép Thánh Tẩy như sau: “Nước chảy là sự rửa trong Chúa Thánh Thần, rửa sạch hết mọi tội lỗi. Áo choàng tráng là áo mới mà Thiên Chúa Cha ban cho chúng ta để mừng lễ đời đời của vương quốc Ngài. Nến cháy sáng từ nến Phục Sinh là ánh sáng của Chúa Kito sống lại, soi đường chỉ lối cho chúng ta.”

     Đức thánh cha kết thúc bài giảng:  “Cha mong muốn tất cả chúng con tiếp tục thực hành ý nghĩa của Phép Rửa này không ngừng từ năm vừa mới khởi đầu và xuyên suốt cả cuộc sống, thì chắc chắn Chúa sẽ luôn luôn đi theo các con từng bước một và an ủi giúp đỡ các con trên đường đời đặc biệt những lúc nguy nan nếu các con cầu xin Người.” 

Fleming Island, Florida

Jan. 20, 2026

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD  

*Chú thích: Phép rửa cho trẻ em của nhân viên tòa thánh Vatican là một truyền thống có từ năm 1981 được tạo ra bởi thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II. Lần đầu tiên được thực hiện tại nhà nguyện Pauline, và từ năm 1983 thì hàng năm được thi hành ở nhà nguyện Sistine.


Comments

Popular posts from this blog

June 30, 2024 60 Năm Sau, Phát Hiện Từ Một Gốc Cây Gây Chấn Động Nước Anh!

October 28, 2023 Con chính là tất cả cuộc đời của mẹ.

March 6, 2024 Việt sử Tân Biên, Phạm Văn Sơn