April 30, 2026. CON ĐƯỜNG ĐI TÌM TỰ DO 1975, Bác sĩ Trần Chính Trực

 





CON ĐƯỜNG ĐI TÌM TỰ DO 1975

 

KHỞI ĐẦU

 

Bắt đầu từ giữa tháng ba

Tình hình chiến sự quả là thảm thương

Vội vã rút quân bất thường

Đoàn người di tản biết đường nào đi

Sạn đạo khó khăn chuyển di

Chen lấn xô đẩy chất chì tai ương

Đạn pháo cày nát tứ phương

Kinh hoàng đại lộ máu vương ngập tràn

Miền Trung thất thủ hoàn tòan

Để rồi quân địch lan tràn thủ đô

Cờ vàng rủ bóng cơ đồ

Tự do đã mất đi vô tù đầy

Bao nhiêu chiến sĩ gục thây

Giữ quê hương đến phút giây cuối cùng

Đau thương loan tỏa không trung

Lệ cho đất nước ngàn trùng chia ly.

 

THÁNG TƯ GÃY CÁNH –  BÓNG TRẠI TÙ CẢI TẠO



 

Ngày đổi chủ, sân nhà im vắng,

Lệnh đưa ra “học tập ba ngày”.

Ba ngày hóa chục năm dài,

Người đi biền biệt, tóc phai bên rừng.

 

Trại nắng cháy, lưng chừng núi đỏ,

Gió rừng sâu hun hút phận người.

Cải tạo giữa chốn rừng sâu,

Nắng hun thân xác, mưa đầy nỗi đau.

 

Có người chết trong rừng sâu thẳm,

Chẳng kịp về nhìn lại quê thương.

Có người sống giữa đoạn trường,

Hồn như chiếc lá cuối đường gió lay.

 

Thời gian nhỏ lê thê từng giọt,

Bóng trại tù phủ chốt phận người.

Tháng năm mòn mỏi tả tơi,

Một đời gãy cánh giữa trời tự do.

 

RA ĐI



 

Ngày ba mươi, gió đen trời,

Sài Gòn tắt tiếng thở dài chơi vơi.

Người đi chẳng kịp một lời,

Bỏ sau lưng cả một thời thanh xuân.

 

Phi trường nghẽn bước chùn chân,

Mẹ ôm con giữa muôn phần hoang mang.

Biển người dồn nén bàng hoàng,

Tiếng trực thăng xé không gian cuối cùng.

 

Thuyền trôi vượt sóng mịt mùng,

Đêm nghe tiếng khóc rung từng đôi vai

Đêm đen chẳng thấy tương lai,

Chỉ có tiếng gọi bi ai của hồn.

Của trẻ giữa sóng vùi chôn

Chưa kịp nhìn ánh sáng hôm cuộc đời.

Có người mẹ tay buông rời,

Lời ru đứt đoạn giữa trời mênh mông.

 

Người đi tản mác đó đây,

Mang theo vết cắt chẳng tày nào quên

Quê hương khuất phía mây chìm,

Như con thuyền mất bóng chim dẫn đường.

 

Đêm dài xứ lạ tha hương,

Nghe trong giấc ngủ đoạn trường vọng lên

Ba mươi tháng Tư đừng quên

Vết thương lịch sử phải nêm trong lòng.

 

Nhưng từ tro tàn bão giông,

Vẫn còn ánh lửa ngóng trông miệt mài

Giữ cho ký ức không phai

Giữ hồn dân tộc tương lai trường tồn.

 

Xin thắp nến cho những người nằm xuống,

Xin dâng lời cho những linh hồn.

Xin cho thế hệ mai sau,

Nhớ ngày Quốc Hận nguyện cầu bình an.

 

Trần Chính Trực

04/29/2026


Comments

Popular posts from this blog

June 30, 2024 60 Năm Sau, Phát Hiện Từ Một Gốc Cây Gây Chấn Động Nước Anh!

October 28, 2023 Con chính là tất cả cuộc đời của mẹ.

March 6, 2024 Việt sử Tân Biên, Phạm Văn Sơn