August 30, 2026. Trong cơn đau đớn tột cùng của thể xác và tâm hồn, trong những giờ đen tối nhất của cuộc đời, nỗi sợ hãi của con người không phải bệnh tật, đói rét,… nhưng sự...
Trong cơn đau đớn tột cùng của thể xác và tâm hồn, trong những giờ đen tối nhất của cuộc đời, nỗi sợ hãi của con người không phải bệnh tật, đói rét,… nhưng sự cô đơn, cảm giác bị bỏ rơi, không ai để tâm đến. Chẳng phải vậy mà trong cơn hấp hối với tận cùng nỗi đau của thể xác và tâm hồn, trong cơn mê sảng, Chúa Giêsu đã nhớ đến Thánh Vịnh 22 và thốt lên:
“Lạy Cha, sao Cha nở bỏ con?” Thánh Vịnh 22 hay Thi Thiên 22, được viết lại trong Tân Ước: theo Matthew 27,46; hay theo Mark 15,34.
Quả thật Thiên Chúa Cha không bỏ Con Ngài, và không bỏ chúng con trong cơn đau khổ tột cùng của cuộc đời trần gian khổ ải này.
Thánh Vịnh 22 hay Thi Thiên 22 không dừng lại ở sự tuyệt vọng hay bị bỏ rơi, Thánh Vịnh bắt đầu bằng nỗi thống khổ tột cùng nhưng chuyển biến thành tín thác sâu xa, sự cứu độ, và Lời ngợi khen Thiên Chúa ở cuối Thi Thiên.
Xã hội Ấn độ là một xã hội với nhiều mâu thuẫn, trái ngược. Bên cạnh những lâu đài nguy nga tráng lệ là những túp lều trong những khu ổ chuột tồi tàn. Bên cạnh những người giàu sang là những kẻ khố rách áo ôm, những con người bệnh tật đói rét bị bỏ rơi nằm chờ chết bên vệ đường. Một xã hội với phân biệt giai cấp…Cuối thế kỷ 20 đã có một vị thánh hiểu được nỗi cô đơn bị bỏ rơi của những người nằm chờ chết bên vệ đường, đó là Mẹ Teresa Calcutta. Mẹ đã đem họ về tắm rửa, săn sóc, để họ được chết lành trong tay Mẹ như một con người được yêu thương trong những phút cuối đời.
Thưa Thầy,
Quả thật con người không bị bỏ rơi, không cô đơn. Đó chỉ là cảm giác của chúng con trong cơn đau khổ, vì trong mỗi linh hồn chúng con có Thần Khí Thánh Linh ngự trị, và Thầy luôn đồng hành với chúng con như trong Thi Thiên 23 của vua David:
“Đức Chúa Trời là Đấng chăn giữ con: con sẽ chẳng thiếu thốn gì.
Ngài đặt con an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, dẫn con đến suối nước bình an.
Ngài làm tươi mát lại linh hồn con, dẫn con vào lối công chính, vì danh Ngài.
Dẫu khi con đi trong thung lũng tối tăm của sự chết, con sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng con; cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi con.
Chúa dọn bàn cho con trước mặt kẻ thù nghịch; Chúa xức dầu lên đầu con, chén con đầy tràn.
Quả thật, trọn đời con phước hạnh và sự thương xót sẽ theo con; con sẽ ở trong nhà Đức Chúa Trời cho đến muôn đời.”
Xin Cha ban phước lành hồn xác cho tất cả những ai đọc bài suy niệm này trong Blog của con. AMEN
Xin cho con biết Cha, và cho con biết con. Biết Cha để lắng nghe Lời Cha, và đem ra thực hành trong đời sống mỗi ngày. Biết con để thay đổi con đường con đi thành con đường công chính của Cha, để có Thiên Đàng ngay trong tâm, và Cha luôn mãi ở cùng con. Xin cho những ai đọc bài suy niệm này hiểu được Tình Cha và quay về làm con cái của Cha.
Comments
Post a Comment