September 11, 2026. BÌNH AN TỪ CHÍNH TÂM MÌNH, Thơ Mực Tím
BÌNH AN TỪ CHÍNH TÂM MÌNH
Mực Tím
Người khổ chẳng bởi điều đang đến,
Mà bởi lo điều chưa tới mai sau.
Mây chưa kéo đã sợ trời giông bão,
Tự buộc lòng trong chiếc lưới âu sầu.
Tham đốt cháy, sân làm tim tối mịt,
Si phủ mờ chân lý nhiệm mầu.
Ba ngọn lửa thiêu đời trong khói bụi,
Khiến bao người lạc mất lối Thiên Đàng
Buông cái ngã, buông hơn thua được mất,
Buông hận hờn, buông níu giữ trong tim.
Đôi vai nhẹ như mây chiều thong thả,
Gió an nhiên thổi mát tấm lòng thanh.
Đừng tìm kiếm một cuộc đời hoàn hảo,
Bởi trần gian đâu có chuyện vuông tròn.
An chẳng đến từ ngoài kia đổi khác,
Mà từ lòng thôi chao đảo với ngoài kia.
Chân lý vẫn luôn hằng hiện hữu,
Đạo dạy ta mở mắt để nhìn ra:
Mọi sự, mọi vật đều vô thường cả,
Mọi gặp gỡ đều duyên sinh, duyên hóa.
Nhân duyên hội đủ thì thành quả.
Duyên tan lặng lẽ, lòng an chẳng sầu.
Thuận nghịch là một thoáng bể dâu.
Bình tâm đón nhận nhiệm mầu nhân duyên.
Chẳng có gì là còn mãi mãi…
Để luyến lưu rồi khổ mãi vì thương...
Chính bám chấp kết thành muôn xiềng xích,
Trói buộc người trong vọng tưởng thế gian.
Được chỉ mỉm cười, mất không sầu tủi,
Khen hay chê đều thoảng gió qua rèm.
Giữa sóng gió vẫn ung dung từng bước,
Tâm bình an với chánh niệm soi đường.
Hiểu lẽ vô thường, lòng thôi níu giữ,
Ngắm trời xanh, mây đến rồi đi...
Dù bao dâu bể, giữ lòng an tĩnh…
Đi giữa trần gian... vẫn nở nụ cười...
Comments
Post a Comment